: : GMT+7

Trang chủ / Bão mạng / Độc lạ

“Chúng ta sống có vui không?”: Bài học trân quý cuộc sống từ những điều bé nhỏ

Mỗi người có mỗi cách định nghĩa và khả năng gìn giữ niềm vui khác nhau. Điều quan trọng là ta biết lượng sức mình trong việc đặt tiêu chuẩn cho niềm vui và sự hài lòng thì cảm giác hạnh phúc sẽ được trọn vẹn nhất. Vì, “nếu nó nhiều hơn, dù chỉ một viên đường, mọi thứ đã chẳng còn gì là hạnh phúc mà chỉ là sự khởi đầu của một lòng tham không có cách gì dừng lại”.

02:33 PM 28/10/2020 0
chung-ta-song-co-vui-khong-3.jpg
Cuốn sách hút hàng bởi có câu hỏi đi sâu vào lòng bạn đọc.

Là tản văn đầu tiên trong sự nghiệp tác giả Nguyễn Phong Việt, “Chúng ta sống có vui không?” vừa mang đậm chất thơ nhẹ nhàng của một nhà thơ, vừa pha lẫn sự sâu sắc, già dặn của một người đã đi qua hơn 40 năm cuộc đời.

Cái hay của tác giả, cũng như sức hút của tản văn này có lẽ đến từ những hình ảnh ẩn dụ bình dị, thân thuộc, nhưng được sử dụng một cách sáng tạo và vô cùng thông minh.

Chưa kể, không nói lí lẽ, triết lý suông, mỗi bài học đều được tác giả đúc kết từ tuổi thơ,từ hành trình trưởng thành trong việc nuôi dạy con và những trải nghiệm khi “lăn lộn” với đời rồi trở về với quê hương.

Chẳng hề hoành tráng hay ly kì, những câu chuyện trong “Chúng ta sống có vui không”xoay quanh Sài Gòn và quê nhà xa xôi của tác giả. Tất cả đềuhết sức đời thường và gần gũi nhưng lạilàm độc giả cảm thấy đồng cảm và sẻ chia.

Nếu một tác phẩm thành công là một tác phẩm để lại cho bạn đọc những bài học thực tiễn thật sự có ý nghĩa với đời sống của họ, thì quyển sách này đã thành công đến 3 lần với cá nhân tôi.

Những người hảo ngọt

Có thể nói, tôi ấn tượng nhất với hình ảnh viên đường tán giá 200 đồng trong tuổi thơ của tác giả. Xuất hiện hai lần, mỗi lần mangmột ý nghĩa khác nhau.

Lần đầu tiên, viên đường tán xuất hiện như một món quà vặt khoái khẩu, một niềm vui bé nhỏ của tác giả trong suốt tuổi thơ của mình. Dù có thể quay trở lại ngày xưa, tác giả cũng chỉ muốn một viên đường vừa đủ như thế, vì nếu nhiều hơn, niềm hạnh phúc đơn sơ đó sẽ không còn nữa.

Bằng những lời tự sự chân thành và gần gũi, tác giả biến trang văn trở thành tấm gương soi chiếu để người đọc như được nhìn thấy bản thân mình bên trong.“Hạnh phúc có được của ngày tháng đó chỉ gói gọn đủ trong một viên đường tán nhỏ bằng hai ngón tay, không hơn không kém. Nếu nó nhiều hơn, dù chỉ một viên đường, mọi thứ đã chẳng còn gì là hạnh phúc mà chỉ là sự khởi đầu của một lòng tham không có cách gì dừng lại”.

Tôi nhớ rằng mình cũng từng có lúc như thế, cảm thấy cái mình đang có là chưa đủ và luôn khao khát được sở hữu thứ gì đó lớn lao hơn. Nhưng cảm ơn tác giả, viên đường tán của anh giúp tôi nhận ra rằng niềm vui nào cũng có cái giá của nó. Niềm vui càng lớn thì cái giá càng đắt. Theo đuổi, tranh giành một niềm vui có sức nặng quá sức mình sẽ chỉ để lại một tâm lí hoài nghi, lo lắng và bất an vì luôn trong trạng thái nơm nớp lo sợ ai đó sẽ cướp mất “cục đường” của mình.

Vì vậy, hãy chỉ chọn những thứ phù hợp và vừa sức với mình. Giống như việc tác giả chọn một viên đường tán chỉ đáng giá 200 đồng vì lúc ấy, “Mình thật sự không đủ khả năng để gìn giữ thứ gì nhiều hơn thế”.

 

Chung-ta-song-co-vui-khong-1.jpg
Quyển sách “Chúng ta sống có vui không?” xuất bản vào tháng 9/2020

Xuất hiện lần thứ hai, viên đường tán trở thành ẩn dụ cho những lời đường mật -một thứ ai cũng biết là độc hại nhưng vẫn luôn thích nghe.

Nếu cái ngọt ngào của viên đường tán năm xưa có thể “xoa dịu tất cả những nỗi thèm khát ăn uống bên trong của một đứa trẻ” chưa bao giờ được thỏa mãn một cách đầy đủ, thì lời đường mật mà con người rót vào tay nhau có một sức mạnh ghê gớm hơn nhiều.

“Ăn ngọt” quả thật chính là thủ phạm của rất nhiều loại bệnh tật mà con người hiện đại dễ mắc phải, cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

Vị ngọt của lời đường mật có thể mang lại niềm vui và sự thỏa mãn tột đỉnh nhất thời của hôm nay, nhưng ngày mai, nó có thể chính là nguyên nhân của sự tổn thương và tuyệt vọng kéo dài “nhiều năm hoặc cả một đời”.

Suy ra, người khôn ngoan phải biết kiểm soát nỗi “thèm ngọt” hoặc tốt nhất là bỏ hẳn thói quen “ăn ngọt” của mình. Đừng mù quáng tin vào những thứ “mật ngọt” đó trừ khi tự muốn “chết ruồi”.

Tác giả khuyến khích tìm kiếm niềm vui nhưng cũng không quên nhắc nhở rằng niềm vui thật có thể đến từ cảm giác ngọt ngào của một viên đường bé mọn nhưng chắc chắn không đến từ sự ảo tưởng hay lòng tự kiêu tự đại vì những lời đường mật giả dối.

Kéo một chiếc ghế, ngồi xuống cuộc đời

 

Chung-ta-song-co-vui-khong-01.png
Khi vừa ra mắt, cuốn sách đã trở thành một trend mới, thôi thúc người trẻ hỏi thăm nhau bằng cách hỏi mới.

Tôi chưa từng biết hình ảnh kéo một chiếc ghế rồi ngồi xuống lại mang nhiều ý nghĩa như thế cho đến khi tôi đọc được quyển sách này.

Mỗi mối quan hệ có mỗi cách kéo ghế và ngồi xuống khác nhau. Có những mối quan hệ ta chỉ ngồi xuống vì phép lịch sự, có những mối quan hệ ta không thể ngồi xuống vì chẳng có gì để nói với nhau, nhưng cũng có mối quan hệ khiến ta chẳng ngần ngại kéo ghế ngồi xuống mãi chẳng muốn đứng dậy.

Điều tác giả quan tâm chính là: “Có bao nhiêu lần chúng ta kéo một chiếc ghế và ngồi xuống, mà sau khoảnh khắc ấy là cảm giác hạnh phúc?”

Thật vậy, hành động kéo ghế và ngồi xuống là tượng trưng cho việc bắt đầu và tiếp tục một mối quan hệ. Hành động đó hoàn toàn do chúng ta làm chủ, nhưng không ít lần ta để mình bị phụ thuộc và bị ảnh hưởng bởi người khác.

Để chịu tránh nhiệm cho niềm hạnh phúc của mình, lời khuyên của tác giả là nên sử dụng tư duy nhiều hơn, vì “cách tay chỉ là thực thi, tư duy mới là ông chủ”. 

Con thú hoang và con sông lớn

Cuộc sống như một cuộc hành trình mà đích đến thì xa tít tắp không thể nhìn thấy, chúng ta vì không muốn bị thế giới bỏ lại phía sau nên cứ như “một con thú hoang, sinh ra đã bắt đầu chạy”.Chạy ngày chạy đêm, chạy không ngừng nghỉ, chạy bất chấp mọi sự diễn ra trên đường, tất cả những gì chúng ta làm là lướt qua thật nhanh.

Đến khi một con sông dữ tợn xuất hiện, chắn đường và ghìm chân con thú ấy lại. Lúc đó nó mới nhận ra mình đã bỏ lỡ biết bao nhiêu điều đáng quý trong khi nhắm mắt, cắm đầu chạy.

Ví con người như con thú hoang, đại dịch như con sông lớn quả là một phép so sánh táo bạo. Nhưng qua đó,tác giả phản ánh sự thay đổi tích cực của con người sau dịch bệnh một cách vô cùng thâm thúy và chân thật. Từ “con thú hoang” hung hăng, con người bỗng dưng trở lại làm “con thú cưng” ngoan ngoãn.

Dịch bệnh xảy ra không phải là điều may mắn, nhưng sự thay đổi tích cực của con người vì ảnh hưởng của dịch bệnh là điều đáng ghi nhận. Mọi tham vọng hư danh hay nỗi lo tiền bạc đều được gác lại. Con người sống từ tốn, chậm rãi, quan sát và lắng nghe nhiều hơn.

Vốn dĩ, ai cũng ôm niềm hy vọng mình sẽ hạnh phúc nếu đi đến cuối con đường. Nhưng “niềm vui ở cuối con đường” có thể chỉ là những mộng tưởng, những tham vọng hão huyền. Có những người đặt nó làm mục tiêu cả cuộc đời, nhưng đến gần hết đời họ vẫn chưa tìm được.

Tác giả giúp bạn đọc nhận ra rằng niềm vui không phải là một đích đến, mà là một cuộc hành trình. Chỉ cần biết cách buông bỏ, cho đi,cách hài lòng và trân trọng những gì mình có. Đó chính là khởi đầu của việc xây dựng một cuộc sống vui.

 

Nguyen-Phong-Viet-chung-ta-song-co-vui-khong.JPG
Nhà báo, nhà thơ, nhà văn Nguyễn Phong Việt ở tuổi 40 

Lời kết

Quyển sách không trả lời cho câu hỏi “Chúng ta sống có vui không?” mà lần lượt đặt ra những câu hỏi nhỏ khác để độc giả suy ngẫm và tự tìm ra câu trả lời cho chính mình.

Bên cạnh 3 bài học trên thì còn rất nhiều câu chuyện, trải nghiệm lí thú khác, có thể làm “thổn thức” một tâm hồn nào đó.

Dĩ nhiên, không có lời khuyên nào là dành cho tất cả mọi người vì thực tế là biển rộng, quyển sách nào thì cũng chỉ là giọt nước nhỏ nhoi.Nhưng nếu đọc bằng lí trí và cảm nhận bằng con tim, bạn chắc chắn sẽ học được ít nhất một điều bổ ích từ quyển sách này. Và với tôi, đó là bài học về sự trân quý niềm vui sống từ những điều bé nhỏ.

 

GIA MINH


loading...
loading...

BÌNH LUẬN

'Chàng trai' quyết mang bầu khi biết mình là phụ nữ

'Chàng trai' quyết mang bầu khi biết mình là phụ nữ

MỸ - Trong một lần kiểm tra sức khỏe, "chàng trai" Mikey Chanel, ở Boston, Massachusetts, bất ngờ được thông báo mình có tử cung, buồng trứng như phụ nữ.
Ngày càng có nhiều gia đình ở Iran lựa chọn em bé búp bê thay vì sinh con.

Ngày càng có nhiều gia đình ở Iran lựa chọn em bé búp bê thay vì sinh con.

Tiếng cười của trẻ thơ luôn là một âm thanh đẹp đẽ nhưng không phải ai cũng may mắn có được cơ hội làm cha làm mẹ. Để lấp đầy khoảng trống của những đứa trẻ thì việc lựa chọn em bé búp bê ngày càng trở nên phổ biến tại Iran.
Dân mạng hứng thú với cô bé 8 tuổi bơi cùng rắn

Dân mạng hứng thú với cô bé 8 tuổi bơi cùng rắn

Những ngày gần đây đoạn video ghi lại cảnh một cô bé bơi cùng rắn  gây sốt trên mạng xã hội.
Tắt Quảng Cáo [X]