: : GMT+7

Trang chủ / Hôn nhân và gia đình / Ơn nghĩa sinh thành

Có một hạnh phúc đong đầy, mang tên ‘Ba Má tôi'

Một người đàn ông đào hoa, lãng tử gặp một người con gái hiền lành, thánh thiện, bao dung, hiểu chuyện, không thể là ai khác cả, mà chính là Ba tôi, phải gặp Má tôi, để giờ đây tụi tôi mới có một gia đình vẹn tròn thế này…

HOT 04:19 PM 13/08/2018 5

1. Vào một ngày đẹp trời, Ba xách về một con cá lóc rõ to, phần thịt Ba dùng để chấm mù tạt, phần xương còn lại Ba làm một nồi cháo ngon…nhức nách. Hôm đó, các chú, các bác hàng xóm có một cuộc nhậu hoành tráng ở phòng khách nhà tôi. Loáng thoáng nghe, Ba nói trong cơn ngà ngà: “Con gái tui đậu tốt nghiệp rồi. Lên trường xem kết quả thấy nhiều người khóc ròng vì rớt, tui run muốn khóc theo. Vào xem thấy nó đậu, tui mừng quá trời!”. Giọng Ba vẫn còn run dài. Đó là lần đầu tiên tôi thấy Ba cười nhiều đến vậy khi chị gái tôi tốt nghiệp. Tôi cảm giác được sự tự hào hãnh diện của Ba len từ tim lên đỉnh đầu và lan ra tận ngọn tóc. Hôm ấy, Ba say…

Hồi đó, Ba tôi nghiêm khắc, khô khan đến mức ngoại trừ hai đứa em út hay lẽo đẽo theo Ba ra thì những đứa còn lại không dám đến gần. Bởi vì, mỗi lần đứng gần Ba là cơm không rơi thì cũng đổ bể vài ba thứ vì hồi hộp. Ba không phải là người thích nói nhiều, Ba thường chỉ dùng sự im lặng trước khi nói một vài từ thật khắt khe. Điều đó khiến tụi tôi sợ còn hơn là Ba cứ la hay đánh một trận rồi thôi. Nghe có vẻ căng thẳng nhưng thực tế thì tụi tôi đều ngầm hiểu, Ba khó là để tụi tôi đừng hư hỏng thôi. Ba vẫn cười đùa với cô chú hàng xóm, vẫn hài hước với đứa nhóc gần nhà, vẫn kể chuyện xưa cho chúng tôi nghe trong mỗi bữa ăn, và đặc biệt vẫn luôn ân cần với Má tôi.

Bởi vì, Má tôi là một người phụ nữ tuyệt vời. Và, Má sinh ra chỉ để dành cho Ba tôi thôi. Một người đàn ông đào hoa, lãng tử gặp một người con gái hiền lành, thánh thiện, bao dung, hiểu chuyện. Không thể là ai khác cả, mà chính là Ba tôi, phải gặp Má tôi, để giờ đây tụi tôi mới có một gia đình vẹn tròn thế này. Gia đình nào cũng có những trận bão giông riêng. Gia đình tôi cũng vậy. Những sóng gió luôn bủa vây Ba Má tôi từ khi hai bàn tay trắng đến lúc tóc điểm hơi sương. Tôi không biết bằng cách nào mà hai người đã vượt qua được nó, tôi chỉ thường nghe Má nói: “Vì tụi con!”.

Má tôi, hiền đến mức chẳng bao giờ đánh con mình dù là cái khẻ tay, lành đến nỗi chẳng bao giờ dùng một từ cộc cằn hay thô tục để nói chuyện, dù Má từng rất nhiều năm buôn gánh bán bưng. Tôi nói vậy là vì người ta hay bảo: “Nói chuyện như mấy bà bán cá”, Má tôi cũng bán cá, nhưng Má tôi hiền như bụt. Tôi nghe chị gái kể lại, thời Má còn đi bán, lúc ấy nhà còn khó khổ, chiếc xe đạp cũ chất đầy thức ăn, Má bán ngoài chợ buổi sáng, rồi chiều đạp đi khắp xóm bán thêm đến tận tối khuya mới về. Sau này “lên đời” được chiếc…xe cúp, Má đỡ cực hơn xíu. Má thường bán nợ cho người ta, rồi cuối tháng hoặc cuối năm người ta trả một lần. Năm đó, sắp đến Tết, nhà cũng cần sắm sửa vài thứ, Má với chị đến nhà cô kia hỏi nợ. Đến từ lúc chạng vạng, thấy nhà người ta đang làm việc, Má cũng lao vô làm giúp miệt mài, chị gái buồn ngủ ngồi ngặt nghẹo, mãi đến tối muộn Má mới thỏ thẻ hỏi cô ấy… Ngờ đâu, nợ không lấy được mà Má còn bị cô ấy chửi đuổi rồi lao vào đánh. Ba tôi nghe tin chạy vào làm một trận linh đình. Vậy đấy, Má tôi, thương lắm!

Má tôi, là một người phụ nữ kiên cường, bản lĩnh hơn cả chữ kiên cường, bản lĩnh. Tôi từng nói vui rằng, vận động viên giỏi nhất mọi thời đại chính là Má tôi, với bộ môn vượt cạn. Bởi vì Má, luôn đầu tắt mặt tối đến cận kề ngày sinh, 5 lần. Bởi vì Má, mang 2 đứa con trong bụng nhưng vẫn lội ruộng lầy, vẫn cấy lúa cho đến ngày…đau đẻ. Má làm tất tần tật mọi thứ, Má chẳng ngại dơ bẩn, trầy xướt. Má bất chấp cả thời tiết có nóng thế nào hay có lạnh đến đâu…

Tôi còn nhớ hoài cái đêm giao thừa cách đây gần chục năm, hồi nhà tôi còn trồng bông cúc. Trời Đà Lạt mùa Tết lạnh đến thấu xương nhưng vì bông còn quá nhiều, cả nhà phải thức trắng đêm làm để gửi xuống Sài Gòn cho kịp người ta mua chưng Tết. Ngoài trời quá lạnh, tụi tôi không chịu nổi nữa, Má thì vẫn miệt mài cắt cắt, xếp xếp… Thấy vậy Má bảo: “Thò tay vào kẻ chân, kẻ tay của Má cho ấm…”. Tụi tôi khờ dại làm theo.

Lúc ấy, người Má cũng run bần bật.

Lúc ấy, Ba quyết bỏ nghề trồng bông cúc.

Ba tôi, kể ra cũng tâm lý như bác sĩ chứ không đùa đâu. Có điều, những thứ Ba lo lắng, Ba suy nghĩ, Ba đều giữ riêng cho mình rồi tự giải quyết, hoặc là sẽ san sẻ với Má. Nhưng đó là ngày xưa thôi. Còn bây giờ, Ba tôi tiến bộ hơn nhiều rồi. Ba chơi mạng xã hội rành sáu câu, Ba viết “teencode” không thua gì mấy bạn trẻ, kiểu như là “snvv” (sinh nhật vui vẻ), “hjhj” (hihi)... rồi thỉnh thoảng “lai-trim”, lâu lâu lại “cảm thấy hạnh phúc”… Ba cũng cười với tụi tôi nhiều hơn, chia sẻ, trò chuyện nhiều hơn.

Cái lần gần đây nhất, Ba rưng rưng nước mắt khi ngồi nói chuyện về hai đứa em trai tôi, là cái lần tôi thấy rõ sự yêu thương Ba dành cho các con của mình như thế nào. Tôi không biết nói sao để em trai hiểu là Ba thương nó nhiều như thế nào và Ba không khô khan như nó nghĩ. Con trai mà, lớn lên có phần cách xa hơn ngày nhỏ. Tôi thấy được điều đó, và có lẽ, Ba cũng thấy được điều đó. Nhưng một sự thật cần phải biết, là Ba luôn lo lắng cho tụi nó, lo đến khi tụi nó thật sự trưởng thành và an ổn.

Tôi cảm giác như, bây giờ, Ba có tuổi rồi, Ba chẳng còn đủ sức để mà nghiêm khắc hay cứng rắn nữa, nên Ba chỉ dùng sự mềm mỏng, dịu ngọt để bảo ban thôi. Vì thế mà các con như tụi tôi sao nỡ chống đối hay cự tuyệt cái sự ngọt ngào ấy, sao nỡ để Ba buồn lòng thêm nữa!

Bây giờ, những hình ảnh này là ghi dấu ngày tháng hiện tại của Ba Má tôi, an yên và vui vầy… Nói như cách của Ba tôi: "Xe không đẹp nhưng chở đầy hạnh phúc!". 

2. Nhiều người bảo, đối với cha mẹ, nói lời hoa mỹ nào cũng thành ra sáo rỗng. Bởi vì công sinh thành dưỡng dục của hai người to lớn đến mức không có mỹ từ nào để diễn tả trọn vẹn được. Tôi cũng từng thấy như vậy. Cũng từng nhiều lần đặt bút viết. Cũng từng nhiều lần ngồi gõ phím với đong đầy xúc cảm. Nhưng rồi, lại cất vào, lại xóa đi. Vì thấy mình viết gì cũng không được ngay ngắn, rành mạch. Viết sao cũng không diễn tả cho hết cái tình yêu thương vô bờ bến mà Ba Má và mình dành cho nhau được.

Một người chị quen, nghiêm túc nói với tôi rằng: "Em có bị ai đó ghen ghét thì cũng là bởi em có một cuộc sống tuyệt vời, đặc biệt là em có gia đình…". Ý chị dặn, cứ kệ họ ghen ghét, việc của tôi là khiến cuộc sống của mình trở nên tuyệt vời hơn mỗi ngày thôi, tôi nghĩ vậy. Nhưng nghe câu nói ấy của chị, tôi lại cảm thấy rạo rực quá chừng. Niềm hạnh phúc lẫn sự hãnh diện luôn trào dâng trong tôi khi ai đó nhắc về gia đình.

Cho đến thời điểm này, tôi không có tài sản nào quý giá cả, ngoài gia đình và sức khỏe.

Tôi bây giờ, lúc viết ra bài viết này cũng không còn khái niệm "tuyệt vời là mọi thứ phải hoàn mỹ" nữa. Không biết từ lúc nào, những điều nhỏ nhặt như mỗi ngày nghĩ về gia đình, mỗi ngày đều có thể nhấc máy lên chỉ để nhìn thấy nụ cười của Ba Má lại khiến tôi an lòng đến như vậy. Cũng chẳng biết từ bao giờ cái sự sến súa của mình lại làm mọi người vui vẻ đến thế kia. Chính là vì, tôi của ngày xưa, không dám thổ lộ, không dám hành động, cũng không dám nói lên tiếng nói của riêng mình. Tôi của ngày xưa, lúc nào cũng thấy mình như đang trơ trọi giữa cái gọi là sum vầy.

Rồi tôi cũng tự ý thức được mà thay đổi. Tôi mở lòng, lắng nghe và chia sẻ nhiều hơn. Sau đó nhận về sự quan tâm, cởi mở của tất cả, tôi mới thấy, à thì ra, cuộc sống thú vị hơn tôi tưởng rất nhiều. À thì ra: mình muốn vui, trước tiên phải biết cách làm vui mọi người…

Có nhiều bạn tâm sự với tôi, rằng họ không dám chia sẻ tâm sự gì với bố mẹ, vì ngại, vì sợ bị mắng mỏ, vì không quen, vì abc, xyz... Tôi lại lấy hết những kinh nghiệm mình có được để chia sẻ với họ. Chỉ mong, có ai đó vào một ngày đẹp trời nào đó, cũng gần thêm bước nữa với bố mẹ, với gia đình của mình, như tôi đã từng bước qua cái khoảng cách do chính mình tự tạo nên.

Chúng ta, nếu muốn được người khác yêu thương, trước tiên phải biết yêu thương.

Nếu muốn được quan tâm, trước tiên phải biết quan tâm.

Muốn được nhận quà, trước tiên phải biết tặng quà.

...

Chúng ta nên chủ động, nếu không biết chủ động, thì đừng trông chờ hay đòi hỏi!

Và, chỉ cần chúng ta chịu mở lòng, tự khắc người khác cũng sẽ làm y như vậy với chúng ta thôi.

Làm đi, còn kịp!

Oanh Thủy - Ảnh: ANH


loading...
loading...

Ý KIẾN BẠN ĐỌC ( 5 Bình luận)

Lê Bình 09:25 PM 13/08/2018 Tp.HCM

Cảm ơn...

Hoàng Thu Ngân 09:52 PM 13/08/2018 Lâm Đồng

Hay, ý nghĩa lắm em. Một thời ba em chở mấy chị em đi học trên 1 chiếc xe cúp từ sáng sớm để tránh công an vì xe...quá tải; cả khi chi chút cho cô trò mình từng gốc cẩm chướng để trồng vườn trường...cả khi ai đó không dám xin đi leo núi LangBiang...Còn nhớ không Thỷ?

Oanh Thủy 02:40 PM 14/08/2018 Tp.HCM

Dạ Cô, em nhớ, mà Cô nhắc làm em xúc động, vì Cô cũng còn nhớ... hihi Sau năm đó, em ở trọ vì không muốn nhìn thấy cảnh Ba cóng tay mỗi lần chở em ngang qua Hồ Xuân Hương. Ngày đó sợ Ba quá trời, nên phải nhờ Cô xin giùm để đi chơi với lớp :) Ngày đó... nhớ quá Cô ạ! <3

binhnguyen 08:43 PM 14/08/2018 Đà Nẵng

Oanh Thuỷ là chị của Oanh Kiều hả. chúc mừng gia đình hạnh phúc nhé

A Lỳ 08:39 PM 15/08/2018 Tp.HCM

Theo dõi đã lâu, bài viết có sự tương đồng về hoàn cảnh và cảm xúc, tuy nhiên khác là một người đã thể hiện dc, một người vẫn để trong... cảm ơn !

BÌNH LUẬN

Con bị chê “quá xấu”, mẹ nuốt nước mắt nuôi con, 3 tháng sau bé lột xác không ngờ

Con bị chê “quá xấu”, mẹ nuốt nước mắt nuôi con, 3 tháng sau bé lột xác không ngờ

Khi em bé vừa chào đời, nhìn hình ảnh bé, một số người đã ác mồm bảo tốt nhất là nên cho bé vào một nhà tình thương bởi vì bé quá xấu xí. Nhưng người mẹ đã bất chấp tất cả để yêu thương cô con gái của mình.
'Con gái, nếu con muốn ly hôn…'

'Con gái, nếu con muốn ly hôn…'

Mấy hôm trước con về thăm nhà, một tay kéo vali, một tay dắt con, vừa về đến sân đã tỏ vẻ vui tươi cười cười nói nói...

"Về nhà đi con" - Ở tận cùng của những thất bại và tả tơi cuộc đời, vẫn sẽ luôn có vòng tay bố chờ đón con về

Chỉ cần bố nhìn thấy con đau khổ, chỉ cần bố biết con đang bị cuộc đời quật ngã, bị những kỳ vọng dập tả tơi, khi bố biết con đang chạm đáy - đó cũng là lúc, bố lại ở đó, sốt sắng dang rộng vòng tay đón con trở về.
Tắt Quảng Cáo [X]